• Uncategorized
  • 0

Tôi Yêu Sài Gòn!

“Thật khó nếu tôi nói yêu nhất Sài Gòn cái gì. Chỉ biết đi đâu tôi cũng nhớ Sài Gòn. Nhớ da diết, nhớ như nhớ nhà mình. Tôi chợt bật cười: Mình là người Sài Gòn mà! “ Tôi cũng hãnh diện là người Saigon như tác giả, và không biết yêu nhất Saigon ở chỗ nào nữa.. Saigon không đẹp bằng New York, nhưng tôi vẫn thương, nhớ và hãnh diện tôi là người Saigon.

(ảnh minh họa: internet)

““I’m Saigonese” (Tôi là người Sài Gòn). Đó là câu tôi hãnh diện khi giới thiệu về mình cùng các bạn nước ngoài.Từ nhỏ tôi không hề có khái niệm “về quê” vào ngày lễ, tết. Chú, bác, cô, dì tôi là cư dân quận 1, quận 3, quận 5…

Thật khó nếu tôi nói yêu nhất Sài Gòn cái gì. Chỉ biết đi đâu tôi cũng nhớ Sài Gòn. Nhớ da diết, nhớ như nhớ nhà mình. Tôi chợt bật cười: Mình là người Sài Gòn mà!

Năm tôi sáu tuổi, nhà tôi ở mặt tiền trung tâm TP. Một hôm, bị bệnh, trời mưa to, tôi mệt nhọc ra ban công nhìn trời mưa. Nước chảy trắng xóa dọc theo hai lề đường, mặt nhựa lấp loáng. Bên tai tôi, phòng bà chị, bản nhạc Diễm xưa của Trịnh Công Sơn thánh thót não nùng. Tôi chợt biết thế nào là một bản nhạc hay. Cũng từ đó tôi nhận ra TP mình đẹp biết bao và yêu làm sao Sài Gòn cùng nhạc Trịnh.

Tôi không biết Trịnh Công Sơn sáng tác những tình khúc của mình ở đâu. Còn tôi cảm nhận nhạc ông trong lòng TP, ở lứa tuổi thanh xuân đầy mơ mộng của mình. Một buổi chiều, mưa lất phất, với chiếc áo dài màu xanh từ bưu điện băng qua nhà thờ Đức Bà, tôi nghe Tuổi đá buồn. Từ đó, mỗi lần đến nhà thờ Đức Bà ngày chủ nhật, tôi đều hát thầm Tuổi đá buồn. Tôi luôn nghĩ người trong bản nhạc đó chính là mình. Cô đơn giữa lòng TP.

Từ nhỏ tôi có thói quen mặc pardessus, che dù, đi qua những con đường Lê Quý Đôn, Nguyễn Đình Chiểu, Tú Xương… vào những buổi chiều mưa lất phất. Hoặc đi bộ từ nhà đến nhà thờ Đức Bà cầu nguyện rồi về. Gần Giáng sinh, tôi cùng bạn bè đi bộ đến nhà thờ Đức Bà, thương xá Tax, thương xá Tam Đa, lúc đó còn gọi là Crystal Palace (sau này là tòa nhà ITC) để mua thiệp, mua quà tặng nhau, rồi đến La Pagode ăn kem. Đôi khi nổi hứng cả bọn đi bộ vào ngã sáu Nguyễn Tri Phương hay Phan Thanh Giản (trước Trường Phan Sào Nam) để ăn ốc gạo. Và tôi nhận ra ngã sáu nào ở Sài Gòn cũng có bán ốc gạo.

Sài Gòn ngày đó những con đường sạch đẹp, ít hàng quán. Bọn tôi thích đi bộ. Có lần, mải nói chuyện, một đứa đề nghị đi xe buýt. Chẳng cần xem trước sau, bọn tôi leo lên một chiếc xe và được thả xuống một nơi với những con kênh, những tòa nhà kiến trúc cổ khác với “khu vực của mình”, chúng tôi ôm nhau khóc tại một góc đường. Rồi tôi không nhớ về nhà bằng gì – hình như là taxi. Trên con đường về nhà mình, tôi đã lẩm nhẩm hát: “Em đứng lên gọi mưa vào hạ…”. Nhỏ Mỹ cười: “Tao biết về tới đây là mày mừng lắm”. Tôi không trả lời, chỉ thấy nắng hôm ấy rất đẹp…

Ngày ITC bị cháy, tôi đã chạy xe qua lại con đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa không biết bao nhiêu lần. Tôi cố không dừng xe trước đống hoang tàn. Tôi biết mình sẽ bật khóc. Nơi ấy in dấu chân bọn tôi thời tuổi trẻ …

Tôi biết Sài Gòn là của mọi người. Nhưng tôi cũng muốn nói “Sài Gòn là của tôi”. Tôi không ích kỷ nhưng Sài Gòn là sở hữu riêng của tâm hồn tôi. Cho nên nhiều khi ở Sài Gòn mà tôi lại nhớ Sài Gòn da diết là vậy…

NGUYỄN NGỌC HÀ

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *