• Uncategorized
  • 0

Sài Gòn: Ngày nối vào đêm

Một ngày của Sài Gòn bắt đầu vào buổi sáng và kết thúc vào buổi tối, khi mọi công sở đã tan, tưởng tất nhiên mà không phải tất nhiên. Mặt trời tắt nắng, ánh đèn đường bật sáng. Một Sài Gòn không ngừng nghỉ tiếp tục nhịp sống có đôi phần khác với ban ngày.

Quán nhậu ven đường, bên bờ kênh Nhiêu Lộc hay nhà hàng có ca nhạc “Hát với nhau” nhiều như nấm và người cũng đông như mối. Có người nhận xét, dân Sài Gòn mê bia bọt quá, quán nào mở ra cũng có khách.Rồi tụ điểm ca nhạc ngoài trời; sân khấu kịch; cà phê “hộp” rừng rực đèn chớp tắt; phòng trà… gì cũng có, chỗ nào cũng có người xem, thể loại gì cũng có người đến, chẳng cần đợi cuối tuần.

Nhịp sống Sài Gòn ban đêm tự lúc nào đã thay đổi, đã xóa hẳn khái niệm “cuối tuần, thứ bảy, chủ nhật”. Nhịp sống ở những khu phố ăn đêm sầm uất như Nguyễn Thiện Thuật kéo dài đến 2, 3 giờ sáng. Nhưng nhịp sống ấy không chỉ có ăn chơi, nhảy nhót, bia bọt ồn ào.

Ngày càng đông những trung tâm ngoại ngữ buổi tối. Học sinh trau dồi thêm ngoại ngữ; người lớn, công nhân viên cũng chịu khó cắp sách vở đến lớp tìm một vốn liếng ngoại ngữ. Ý thức phải học, phải nâng cao trình độ, phải biết ngoại ngữ giờ chẳng cần phải nhắc nhở, khuyến khích. Nó là điều tự biết, cái còn lại là thu xếp giờ giấc, trang bị lòng quyết tâm để ngồi vào lớp. Học để làm việc, học để du lịch, học để hiểu biết, để xóa mù văn hóa thế giới. Mục đích nào cũng được, cũng đúng, cũng đáng hoan nghênh cả.

Cái nhịp sống ấy không ồn ào như nhậu nhẹt, nó im ắng hơn, nhưng đáng yêu làm sao. Nó là vẻ đẹp ban đêm của Sài Gòn, và nó cũng thường kết thúc sớm hơn những thú vui chơi khác có thể kéo dài đến quá nửa đêm. Những lớp Anh ngữ tan muộn dù không có áo dài trắng như ban ngày, nó cũng vui vẻ, tươi trẻ bởi đủ sắc màu quần áo, xe cộ.

Sài Gòn ngày nối vào đêm. Nếu bạn có lần trở về nhà vào lúc khuya khoắt, khi con đường đã vơi xe cộ, đã thực vắng bạn sẽ cảm nhận một vẻ đẹp khác của Sài Gòn đủ làm ta im lặng thưởng thức, cảm nhận thật thú vị. Đèn đường lọc qua hàng lá me xanh biếc, phố xá ngủ êm, đường vắng, gió hơi lạnh và đôi khi bắt gặp một mảnh trăng xanh ướt rười rượi sau tàn lá khép ngủ hay thấp thoáng sau một cao ốc chọc trời.

Cái tĩnh lặng ngắn ngủi, tuyệt đẹp để lát nữa thôi, chỉ 5 giờ sáng, các công viên bắt đầu đông đúc với nhịp thở đầu ngày, khởi động cho một ban mai: “Chú ý! Một… hai… ba… bốn…! Xoay người… bốn… một… ba… hai..!”. Sài Gòn đêm nối vào ngày.

(MAI ANH)

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *