• Uncategorized
  • 0

Ghé Tiền Giang, thưởng thức chất thôn dã

Tiền Giang là một trong những tỉnh có diện tích cây ăn trái lớn nhất Nam bộ với nhiều loại hình du lịch miệt vườn phong phú.

Tiền Giang đang mùa vú sữa. Nhà nào cũng nhộn nhịp thu hoạch. Vú sữa Vĩnh Kim, Phú Phong, Lò Rèn… không chỉ lừng danh khắp nước mà còn vang tận trời xa. Sau khi ghé Trung Lương điểm tâm với hủ tíu Mỹ Tho, xuôi tỉnh lộ 680 khoảng chục cây số là tới chợ Phú Phong. Chừng mươi phút đi thuyền máy là vào vùng chuyên canh vú sữa. Những chủ nhân hiếu khách sẽ đưa bạn đi từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác.

Vào vườn ăn trái

Nghe kể chuyện về sự tích cây vú sữa với tấm lòng người mẹ bao dung, khách cảm nhận cây cũng có hồn. Rồi theo chân những thôn nữ duyên dáng ra vườn làm quen với đất. Nhờ điều kiện khí hậu và thổ nhưỡng đặc trưng nên vú sữa ở đây nổi tiếng ngon nhất. Những cô chủ xinh xắn sẽ chỉ cho bạn cách dùng sào hái quả. Loại sào tre dài có rãnh xẻ đôi ở ngọn, sắc bén như dao. Kẹp vào cuống, gảy nhẹ là đứt ngọt sớt, chẳng cần giựt. Khác loại sào rọ. Cách hái này độc đáo ở chỗ trái không bao giờ bị giập, trái nào cũng có cuống có lá. Một người hái một người hứng hoặc chụp, phải hiểu ý mới làm được.

Bạn sẽ học cách chọn trái ngon, cách phân biệt gần chục loại vú sữa khác nhau. Từ Lò Rèn hột gà, xanh, nâu, sữa nâu, sữa bánh xe, trắng… và quan trọng nhất là cách ăn sành điệu miệt vườn. Có thể ăn bằng dao và muỗng. Thích nhất vẫn là dùng tay bóp nhẹ và đều cho tới lúc một dòng sữa trắng chảy ra thì dùng miệng hút. Nếu lóng cóng để dính mủ vào miệng (do lấy dao xẻ và dùng miệng ăn) thì chỉ cần lấy mặt trái lá chùi là sạch ngay.

Anh Huỳnh Ðức Thọ, phó giám đốc Du lịch Tiền Giang cho biết: Ðây là loại hình du lịch mới, được tổ chức theo mùa quanh năm. Ðiểm du lịch không cố định mà cả vùng nên không sợ thiếu trái cây. Du khách sẽ được tìm hiểu về loại cây mình thích, được tự hái ăn thoải mái và cả mang về làm quà.

Ra mương bắt cá, bắt tôm

Các nhà vườn ở đây đều liên thông bởi hệ thống mương, vừa để chủ động điều hoà nước cho cây, vừa để thả tôm nuôi cá. Dân vườn có thói quen ăn thật tươi. Trái phải hái trên cành. Tôm cá phải bắt dưới nước. Họ không thích mua ở chợ, càng không khoái loại chế biến sẵn. Vào vườn cứ thoải mái, mùa nào có trái đó. Ðói bụng? Gạo có sẵn, dùng lưới, dùng câu hoặc nếu thích thì be mương tát cá. Bà con đã chuẩn bị sẵn những bộ bà ba để khách xuống nước. Có thể tát chung, hay tát riêng từng nhóm. Cũng phải học cách dùng gàu dai, gàu sòng và dễ nhất là tát bằng thau. Hơi cực nhưng thật vui bởi được lao động chung với những cô gái chàng trai miệt vườn dễ mến.

Bạn sẽ được hướng dẫn cách gỡ chà, cách bắt tôm, cách bắt từng loại cá. Rồi cách nướng tôm càng, cách nướng cá lóc trui bằng rơm hoặc bằng bùn, cách chưng cá rô phi, cách chiên giòn và cách làm bánh xèo, bánh tráng dừa, bánh tráng sữa từ những thôn nữ đảm đang. Âm thanh ồn ào như ngày hội. Tiếng cười đùa, tiếng chọc ghẹo và cả la hét vì giật mình tạo nên một không gian tuyệt vời.

Nhưng thú vị hơn cả là được thưởng thức những thành quả lao động của mình, dĩ nhiên là có sự trợ giúp và hướng dẫn. Loại hình này hình như mới lần đầu xuất hiện? Không phù hợp với những đám đông hay những kẻ đỏm dáng sợ đất, ngại nước? Khi đã no nê bạn có thể lang thang khắp vườn hay lên võng đánh một giấc tới chiều.

Cả đất và người Nam bộ đều hào phóng, chân tình và hiếu khách. Tiền Giang cũng vậy. Xuân này bạn nhớ về thăm.

NGUYỄN VĂN MỸ

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *