• Uncategorized
  • 0

Ăn mùa mưa Sài Gòn

Sài Gòn mưa kiểu Sài Gòn. Ào cái rồi thôi. Không như mưa miền Trung lê thê cả ngày. Nhưng hễ mưa là tôi lại nhớ bánh xèo. Những ngày mưa đầu mùa, không ra đồng được là ba tôi đòi má tôi đúc bánh xèo. Thế là cha con hì hục ngâm gạo rồi xay bột. Má xuống chợ mua mớ tôm đất và vài lạng thịt mỡ. Thịt quý như châu, nên mỗi cái bánh chỉ có vài ba miếng mỏng tanh tượng trưng, chủ yếu bánh “xèo” bằng dầu dừa. Giờ đây, mưa là nhớ Đinh Công Tráng, nhớ A Phủ. Nhớ bánh xèo kiểu Sài Gòn: cái bánh to – bao nhiêu là mỡ ngấm vào đấy vì mỡ rẻ hơn dầu, lá cải cũng to – bao nhiêu là u rê ngấm vào đấy. Nên bánh xèo Sài Gòn đầy cholesterol, đầy hoá chất, ăn một cái đã ớn xương sống. Chẳng “hữu cơ” như bánh xèo nghèo ở miền Trung.

Mưa làm cho những người gốc miền Tây thèm bông điên điển. Năm rồi, lũ không về, nhịn thèm điên điển cho tới năm nay. Cái thèm dai dẳng và mong mỏi. Tô canh bông điên điển nấu với mớ cá tạp nham xúc ngoài đồng khi ăn ngồi chồm hổm kiểu nước lũ sao mà ngon. Lũ không về thì Sài Gòn cũng tìm không ra bông điên điển. Thôi thì ăn một dĩa rau luộc thập cẩm, mỗi người một cái trứng vịt luộc thật chín dầm mắm Phan Thiết để chấm. Chỉ có bọn học sinh dị đoan sắp thi mới cử trứng, trong khi tròng đỏ trứng là loại nhiên liệu cho trí nhớ cực tốt. Những nghiên cứu gần đây cho thấy chẳng có ai hảo trứng mà bị mỡ máu cao như lâu nay người ta vẫn nghe nói. Đã vậy, trứng là loại đạm đơn bào – nguyên cả cái trứng chỉ là một tế bào, nguồn thực phẩm quý cho mấy người bị gút, bị khớp.

Mưa cũng gợi thèm cá đồng. Cá rô, cá lóc cửng, cá trê kho gừng thì khỏi phải nói. Buổi sáng lôi trã cá kho gừng ra mà dằn với cơm nguội ngon làm sao. Cá kho tộ ở các quán Sài Gòn bây giờ nhiều dầu mỡ, fastfood quá nên miếng cá không kịp thấm gia vị, ăn vào cá theo lối cá, gia vị đường gia vị. Cá kho tộ Sài Gòn chỉ còn cái tộ bản sắc mà quên mất bản chất slowfood mưa dầm thấm lâu của món kho.

Lũ về dẫn cá linh về Đồng bằng sông Cửu Long. Người Sài Gòn cũng có dịp thưởng thức món cá linh nghèo khổ kho nước dừa. Tệ lắm thì cũng món mắm linh. Vài ba miếng mắm ăn hết rổ rau sống bự làm ruột già mừng rơn nhờ vô số chất xơ, mà muối natri cũng không đủ lượng để quấy rối những người huyết áp, vì trong rau, muối kali và nước đã “trị” nó rồi. Ăn mắm ngày mưa là cả một cái thú. Có phải vào mấy quán Bắc, người ta thường gọi món cà pháo muối chua chấm mắm tôm? Với tô canh cua rau đay? Ăn nghe mưa mới thấy hết cái ngon của những thứ đơn sơ này.

Ăn mắm miền Trung làm người ta liên tưởng đến muối Huế. Muối Huế hàng chục  món. Có lần tôi được đãi món muối Huế có bột thịt gà. Muối phải là muối lưu niên ủ đống, ba cái thứ tạp chất đắng chát rút xuống dưới nền. Thịt gà hấp đem phơi khô ngoài nắng rồi giả thành bột trộn với muối. Hoặc món muối thịt heo. Thịt heo phải để trên bếp hong khói cho đến khi khô quắt queo mới giã thành bột trộn muối. Có người còn cho chút ngọt vào món muối. Nhưng ngọt đúng điệu Huế phải là nước mía tím, không có thì nước mía Sài Gòn xài đỡ, không ai dùng đường bao giờ – trừ những quán tiếm xưng là quán “cung đình” bây giờ. Nước mía đem sên đến lúc bay mùi bạc hà để nêm muối thịt gà hoặc muối thịt heo, ăn với gạo đỏ xứ Quảng còn lứt lứt là nhất. Gạo lứt có chỉ số đường huyết thấp, dân tiểu đường để thật bụng đói ăn một bữa thật no thì mới thấy cái sướng của người biết chung sống với bệnh tật…

Ngữ Yên – SGTT

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *